Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân Tích Khổ Thơ Đầu Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử

Phân Tích Khổ Thơ Đầu Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử

Em hãy phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ (Bài làm của học sinh Phan Minh Anh)
Đề bài: Phân Tích Khổ Thơ Đầu Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử

Bài Làm

Mỗi khi nhắc đến Thơ mới – một trong những thời đại thi ca rực rỡ bậc nhất của văn học Việt Nam, cái tên Hàn Mặc Tử, bao giờ cũng hiện ra trong tâm trí của độc giả, đặc biệt là những người yêu thơ ca bởi lẽ ông đã trở thành tượng đài lớn. Chế Lan Viên từng nhận định “Mai sau, những cái tầm thường, mực thước sẽ biến đi và còn lại của cái thời kỳ này chút gì đáng kể đó là Hàn Mặc Tử”. Và một trong những gì còn lại, đáng phải kể đến đó chính là bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của ông.

     Đây thôn vĩ dạ”, bài thơ nhắc tới miền quê xứ Huế thơ mộng, với vẻ đẹp vừa giản dị vừa yêu kiều như chính người con gái mà tác giả đang thầm thương trộm nhớ. Không những thế, bài thơ còn nói lên niềm khát khao, tình yêu quê và sự gắn bó thiết tha của thi sĩ:
Mở đầu bài thơ là một lời trách móc nhẹ nhàng của nhân vật trữ tình:
                                       “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?”
     Không giống với các bài thơ khác,mở đầu bài thơ đây thôn Vĩ Dạ lại không phải là một câu miêu tả hay câu cảm thán, mà là câu hỏi tu từ. Lời thơ vừa là lời mời gọi và cũng là lời trách móc, hờn dỗi ngọt ngào của người con gái. Chỉ một câu hỏi thôi nhưng chan chứa biết bao yêu thương, ngóng đợi. Câu hỏi vốn đưa ra không phải để trả lời, mà gợi ra cảm giác bâng khuâng, khó tả. Hơn nữa, câu thơ còn như là một lời giới thiệu mà cũng là sự tiếc nuối của chính nhà thơ lâu không về thăm thôn Vĩ. Đó cũng chính là lời tự vẫn, tự trách móc mình.

     Thôn Vĩ hiện lên sau lời trách móc, dỗi hờn là một khung cảnh nên thơ, đẹp đẽ:
                                   Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
                                   Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
                                    Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Phan Tich Kho Tho Dau Bai Day Thon Vi Da
Phân Tích Khổ Thơ Đầu Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử

     Ba câu thơ đặc tả khung cảnh thôn Vĩ với những hình ảnh đặc sắc: nắng mới, vườn xanh, lá trúc. Nhà thơ như đang đứng ở mảnh đất nơi đây, trực tiếp quan sát và miêu tả. Hình ảnh nắng mới lên – không phải là cái nắng gắt của trưa hè, mà nắng của bình minh buổi sáng, êm dịu, tinh khiết. Nắng lấp lánh sau hàng cau, hàng cau như đang vươn lên đón ánh nắng, thật lung linh, huyền ảo. Nắng mới cũng còn có ý nghĩa là nắng của mùa xuân, mở đầu cho một năm mới nên bao giờ nó cũng bừng lên rực rỡ nồng nàn. Đó là những tia nắng đầu tiên rọi xuống làng quê mà trước nó chiếu vào những vườn cau làm cho những hạt sương đêm đọng lại sáng lên, lấp lánh như những viên ngọc được dính vào chiếc choàng nhung xanh mịn: “Vườn ai mướt quá xanh như ngọc”.
     Qua cái nắng mới ấy, mảnh vườn thôn quê trở nên lung linh, huyền ảo bởi một màu xanh mướt mắt. Bằng biện pháp tu từ so sánh “xanh như ngọc” Hàn Mặc tử như đưa người đọc đắm chìm vào một không gian xanh non mướt mắt. Khung cảnh thôn quê thật yên bình, êm ả, nó khác với sự xô bồ, nhộn nhịp nơi phố xá. Trước vẻ đẹp của vườn quê ấy, Hàn Mặc Tử không khỏi xúc động, bồi hồi khi phải thốt lên “mướt quá”. Thi sĩ như đang trầm trồ, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp thanh khiết, tinh khôi ấy của khu vườn. Đến câu thơ này, ta bắt gặp cái nhìn của thi nhân đã hạ xuống thấp hơn và bao quát ở chiều rộng. Một khoảng xanh của vườn tược hiện ra, nhắm mắt lại ta cũng hình dung ra ngay cái màu xanh mượt mà, mỡ màng của vườn cây. Ta không chỉ cảm nhận ở đó màu xanh của vẻ đẹp mà nó còn tràn trề sức sống mơn mởn. Những tán lá cành cây được sương đêm gột rửa trở thành cành lá ngọc. Không phải xanh mượt, cũng không phải xanh mỡ màng mà chỉ có xanh như ngọc mới diễn tả được vẻ đẹp ngồn ngộn, sự sống của vườn tược. Một màu xanh cao quí, lấp lánh, trong trẻo làm cho vườn cây càng sáng bóng lên. Nếu như không có một tình yêu nồng nàn đối với thôn Vĩ, đối với Xứ Huế thì có lẽ Hàn Mặc Tử không thể có được những vần thơ hay, đặc sắc đến như vậy.
     Câu thơ cuối cùng của khổ 1, con người nơi thôn Vĩ hiện lên, thấp thoáng, thật đặc biệt:
                                           “Lá trúc che ngang mặt chữ điền.”

     Phải nói rằng, Hàn Mặc Tử là nhà thơ có tâm hồn tinh tế, trí tưởng tượng phong phú. Trong vườn thôn Vĩ Dạ kia, nhành lá trúc và khuôn mặt chữ điền sao lại có mối liên quan bất ngờ mà đẹp thế: những chiếc lá trúc thanh mảnh, thon thả che ngang gương mặt chữ điền. Mặt chữ điền – khuôn mặt ấy càng hiện ra thấp thoáng sau lá trúc mơ màng, hư hư thực thực. Phải chăng, đấy là hình ảnh của cô thôn nữ, người con gái mà ông đang thầm thương, trộm nhớ và đang mong ngóng có dịp trở về thôn Vĩ để một lần được gặp lại người con gái có khuôn mặt chữ điền đầy phúc hậu, dịu dàng kia?
     Chỉ bốn câu thơ thôi, nhưng mở ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt sắc. Nếu một lần được đến xứ Huế, bạn hãy ghé thăm thôn Vĩ, để thêm yêu về nơi này!

>> XEM THÊM: Làm Văn Mẫu

Please follow and like us:

Check Also

phan tich tinh bi kich cua chi pheo

Phân Tích Tấn Bi Kịch Của Chí Phèo Trong Tác Phẩm Chí Phèo

(Văn mẫu lớp 11) – Phân tích tấn bi kịch của Chí Phèo trong tác …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *