Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân Tích Sức Sống Tiềm Tàng Của Nhân Vật Mị Trong Vợ Chồng A Phủ

Phân Tích Sức Sống Tiềm Tàng Của Nhân Vật Mị Trong Vợ Chồng A Phủ

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy phân tích sức sống tiềm tàng của nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài. (Bài làm của học sinh Đặng Tâm An)

Đề bàiPhân Tích Sức Sống Tiềm Tàng Của Nhân Vật Mị Trong Vợ Chồng A Phủ

phan tich suc song tiem tang cua nhan vat mi
Phân Tích Sức Sống Tiềm Tàng Của Nhân Vật Mị Trong Vợ Chồng A Phủ

BÀI LÀM

Câu chuyện về Mị, người con gái Hmông ở Phiềng Sa là câu chuyện bi thương về kiếp người, nhưng đấy cũng là áng văn ngợi ca con người một cách sâu sắc và thấm đẫm lòng nhân hậu kì diệu nhât.

Ngày xưa, bố Mị lấy mẹ Mị, không đủ tiền cưới phải đến vay nhà thống lí, bố của thống lí Pá Tra. Mẹ Mị đã chết, bố Mị đã già mà món nợ mỗi năm phải trả lãi một nương ngô vẫn còn. Cũng như biết bao người con gái khác, Mị sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Tây Bắc, cô mang trong mình những nét tính cách chất phác, hiền dịu như chính quê hương cô vậy. Nhưng số phận không may mắn khi gia đình Mị rất nghèo, nghèo đến mức cha mẹ cô vay nhà Thống lí một nương ngô mà cả đời vẫn chẳng thể trả hết. Dù vậy, Mị vẫn như một bông hoa rực rỡ nơi đại ngàn. Trong cô tràn trề sức sống lạc quan của tuổi trẻ “Cô uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo”. Vì thế mà “ Có biết bao người mê, ngày đêm thổi sáo đi theo Mị”. Cô sống với một thái độ đầy tự tin, lạc quan và khát khao hạnh phúc. Mị từng nói với cha “Con nay đã biết cuốc nương, làm ngô, con phải làm nương ngô trả nợ thay cho bố. Bố đừng bán con cho nhà giàu”. Câu nói chứa đựng niềm tin mạnh mẽ của cô vào tương lai, vào cuộc sống và vào chính bản thân mình. Lời nói ẩn chứa quan điểm, thái độ sống tích cực của Mị: thà sống cuộc sống lao động khổ cực, vất vả nhưng có tình yêu, hạnh phúc còn hơn chấp nhận giàu sang, nhung lụa mà không có tình yêu. Cuộc sống của cô gái này trước khi bước chân vào nhà Thống lí Pá Tra là cuộc sống đầy khát vọng, mạnh mẽ, đam mê của tuổi trẻ. Một cuộc sống bình dị, êm ả như bao người con gái khác giữa rừng núi quê hương.

Mị lớn lên ngày càng xinh đẹp, thống lí Pá Tra muốn bố Mị gả cô cho con trai mình để xóa nợ: “Mày cho tao đứa con gái này về làm dâu thì tao xóa hết nợ cho”. Thương con, bố Mị không đồng ý. Cả Mị cũng không muốn điều đó, cô muốn tự tay mình lao động để trả nợ: “Con nay đã biết cuốc nương làm ngô, con phải làm nương ngô giả nợ thay cho bố, bố đừng bán con cho nhà giàu”. Sự phản kháng ở Mị nói lên ý thức trách nhiệm của một người con hiếu thảo và hơn thế là người yêu chuộng tự do, ý thức được sự độc ác của gia đình quyền thế trong vùng.

Loading...

Thế nhưng, cuộc sống không như mong ước của Mị. Giữa lúc đang tràn đầy hy vọng, Mị hồi hộp bước ra theo tiếng gọi của hạnh phúc, thì có ngờ đâu lại rơi vào vực thẳm khổ đau. Mị đã bị nhét áo vào miệng, bắt về làm dâu gạt nợ nhà Thống Lý, không lễ nghĩa, không tình cảm. Tuyệt vọng, đến hàng mấy tháng trời, đêm nào Mị cũng khóc. Ban ngày nước mắt đắng cay tủi cực lẫn vào với công việc. Đêm đến nỗi khổ đau mới theo nước mắt trào lên mặt gối, để cho cả cuộc đời gối đầu lên nước măt. Một con người có sức sống đâu chịu khép mình sống trong tủi cực như vậy. Phải tìm cách vùng thoát khỏi cảnh nô lệ này. Nhưng muốn thoát khỏi sự bủa vây của cường quyền và thần quyền trong lúc này, không còn cách nào khác là mượn sức mạnh của nắm lá ngón. Bề ngoài tưởng như chán đời, nhưng xét cho cùng đây là hành động phản kháng quyết liệt của con người tha thiết yêu đời. Yêu lấy đời mình là quyết không thể để chìm trong ô nhục mà phải tự vớt lấy đời mình và hướng về phía ánh sáng. Không dám đối mặt với cái chết của đời mình thì cũng có nghĩa là chưa biết sống vậy. Hành động giải thoát của Mị chính là biểu hiện của sức sống tiềm tàng đã trỗi dậy.

Nhưng trước thái độ của người bố: “Mày chết rồi thì lấy ai làm nương ngô trả nợ cho người ta, tao thì ốm quá rồi. Không được, con ơi !”, Mị chỉ bưng mặt khóc. Giữa một bên là tiếng gọi của tình thương, một bên là tiếng gọi của cuộc sống trong sạch thanh cao, lúc này Mị phải chọn lấy một. Nếu tiếp tục giải thoát với nắm lá ngón thì có nghĩa là kẻ ích kỷ, Mị chỉ còn biết sống cho mình, ai khổ mặc ai. Còn nếu vất nắm lá ngón đi thì coi như đời Mị đã hết, Mị không sống để cho mình mà sống cho tháng ngày còn lại của người bố đỡ khổ hơn. Lần này Mị quay trở về nhà Thống Lý là hoàn toàn tự nguyện với ý thức trách nhiệm của người làm con. Vì tình thương mà Mị sẵn sàng đương đầu với mọi trở lực và chấp nhận cảnh sống tồi tệ, chỉ mấy phút trước đấy Mị đã tìm cách thoát ra. Người có sức sống mãnh liệt, đâu chỉ là người biết chết mà còn là người biết sống cả những lúc đời tưởng như không sống được. Thử thách con người nhiều khi không chỉ bằng cái chết mà còn là cả cuộc sống nữa. Đây là lúc đời đen tối nhất mà Mị vẫn có cách sống thì đó là sức sống tiềm tàng của Mị lại trỗi dậy.

Từ đây Mị bước vào một quãng đời âm thầm, chịu đựng, nhẫn nục, những không phải là không có thái độ phản ứng. Mị đã chống lại hoàn cảnh bằng thái độ sống thản nhiên lặng lẽ với tâm hồn khép đóng. Ngày ngày mặt cúi xuống như bị kéo lại bởi sức nặng của nỗi buồn. Như một cái bóng vật vờ tàn lụi, Mị chỉ nhớ đi nhớ lại những công việc không khác một cái máy: tết xong thì lên núi hái thuốc phiện giữa năm thì giặt đay se đay, đến mùa thì lên nương bẻ bắp và dù lúc đi hái củi hay lúc bung ngô, lúc nào cũng gài một cuộn đay trong tay để tước sợi. Mị cứ như con rùa lùi lũi nuôi trong xó cửa. Ngay đến cả việc thay đổi cuộc đời, Mị cũng không nghĩ đến nữa. Đã là thân con trâu con ngựa, dù có đổi cái tàu ngựa này sang cái tàu ngựa khác thì vẫn chỉ là con ngựa. Mị lại còn khổ hơn cả con trâu con ngựa nữa. Con ngựa còn có lúc đứng gãi chân, con trâu còn có lúc đứng nhai cỏ, chứ Mị thì không lúc nào được nghỉ ngơi. Nhưng đừng tưởng là tâm hồn ấy đã chết. Sau cái bề ngoài tàn lạnh ấy là một hòn than đang âm ỉ, chỉ cần một ngọn gió đời, nó sẽ bùng lên thành ngọn lửa nồng. Mặt khác, cuộc sống bên ngoài cũng không để yên cho Mị. Nó luôn luôn lên tiếng vẫy gọi. Có khi là tiếng gọi thầm lặng cất lên từ những vạt cỏ tranh vàng ửng, khi gió mùa đông bắc thổi về báo hiệu màu Xuân sắp đến trên miền núi. Hoặc từ những cánh váy Mèo sặc sỡ như cánh bướm vắt trên tảng đá báo hiệu cho những đêm tình mùa xuân, đã làm cho lòng Mị xốn xang. Nghe tiếng sáo gọi bạn tình tha thiết đâu đây Mị thấy lòng bổi hổi bồi hồi. Tiếng sáo ấy đã đưa Mị trở về với mùa xuân tuổi trẻ hạnh phúc. Mị nhớ lại, những ngày xưa, tết đến, Mị cũng uống rượu đi chơi và thổi sáo gọi bạn tình… Đến đây trong lòng Mị như có gì thôi thúc. Mị lén vào trong nhà lấy hũ rượu, “uống ực từng bát” như uống vào lòng cái men say muôn đời khao khát, để cho lòng cũng hóa men say, cũng thành lửa cháy: Mị lấy khăn áo ra đi theo tiếng gọi mùa Xuân hạnh phúc thì cũng là lúc A Sử về. Hắn đã trói chặt Mị vào cột. Nhưng hắn làm sao có thể trói buộc được tâm hồn Mị. Tâm hồn Mị cứ đuổi theo cái tiếng sáo gọi bạn tình lơ lửng ngoài kia.

“Anh ném quả pao em không bắt

Em không yêu quả bao rơi rồi”

 

Một lần nữa, sức sống tiềm tàng trong lòng Mị lại trỗi dậy. Sau lần bị quấn chặt vào cột ấy, cảm giác của Mị như đã bị chai sạn. Chẳng thế mà, đêm nào Mị cũng dậy thổi lửa, thấy A Phủ bị trói đứng ở cột Mị không chút động lòng. Mỗi khi ngọn lửa bếp bùng lên, Mị lé mắt nhìn sang, thấy mắt A Phủ vẫn mở trừng trừng. Mị nghĩ: nếu A Phủ có là cái xác chết đứng đấy thì cũng thế thôi, Mị vẫn dậy thổi lửa. Đêm trên miền núi dài và buồn, Mị chỉ còn biết ở với ngọn lửa. Nhưng rồi có một đêm, khi ngọn lửa vừa bùng lên, Mị nhìn sang, thấy mắt A Phủ cũng vừa mở, những giọt nước mắt đã chảy xuống hõm má đen xám lại. Những giọt nước mắt đắng cay tủi nhục, uất ức mọi khi được nuốt vào bên trong hôm nay chắc đã tràn đầy nên trào ra bên ngoài thành tín hiệu kêu cứu. Những giọt nước mắt ấy như đã rơi vào viết thương lòng của Mị, cái viết thương đã thành sẹo rồi, hôm nay lại lở lói để cho Mị đau lại nỗi đau của mình ngày xưa. Ngày xưa, Mị cũng bị trói đứng như vậy, nước mắt rơi xuống cổ, xuống miệng mặn chát không làm sao lau đi được. Từ chỗ đau lại nỗi đau của mình đến chỗ đau nỗi đau của người. Mị mơ hồ cảm thấy bất bình: ta là thân đàn bà, nó đã bắt ta về trình ma nhà nó rồi, chỉ còn đợi ngày chết rũ xương ở đây thôi. Còn người kia việc gì mà phải chết, chết đau, chết đói, chết rét, phải chết.

Từ số kiếp của A Phủ, Mị lại nghĩ tới mình đã về “Trình ma nhà nó rồi” không phương thoát khỏi, nhưng A Phủ thì không lí gì phải chết… Những ý nghĩ ấy thúc đẩy Mị đi đến hành động cởi trói cho A Phủ rồi chạy theo A Phủ, thoát ra khỏi cái địa ngục trần gian tại nhà thống lí Pá Tra.

Sức sống tiềm tàng ở Mị đã được đánh thức trọn vẹn. Kẻ ác có thể vùi dập con người nhưng không thể tước đoạt vĩnh viễn ý thức sống, nhân phẩm cao đẹp, đạo đức ở họ. Bằng mối đồng cảm thấm đẫm tình người, giải thoát cho A Phủ đồng nghĩa với việc giải thoát cho chính bản thân mình, một cuộc sống mới đã đến với Mị. Sức sống tiềm tàng một khi được đánh thức và sống trọn với sức mạnh của nó thì bất kì một thế lực độc ác nào cũng không thể nào ngăn cản. Con đường hạnh phúc đã rộng mở trước Mị và A Phủ dẫu không ít trở ngại vẫn còn.

>> XEM THÊM: Giá Trị Nhân Đạo Trong Vợ chồng A Phủ

Phân Tích Sức Sống Tiềm Tàng Của Nhân Vật Mị Trong Vợ Chồng A Phủ
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

doc len khuc khuy doc tham tham

Bình Giảng Đoạn Thơ Dốc Lên Khúc Khuỷu Dốc Thăm Thẳm…/ Tây Tiến

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy bình giảng đoạn thơ: “Dốc lên khúc khuỷu, dốc …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *