Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Phân Tích Truyện Cười Nhưng Nó Phải Bằng Hai Mày | Văn Mẫu

Phân Tích Truyện Cười Nhưng Nó Phải Bằng Hai Mày | Văn Mẫu

(Văn mẫu lớp 10) – Em hãy phân tích truyện cười Nhưng nó phải bằng hai mày (Bài làm của học sinh Đặng Quang Anh)

Đề bàiPhân Tích Truyện Cười Nhưng Nó Phải Bằng Hai Mày

phan tich truyen cuoi nhung no phai bang hai may
Phân Tích Truyện Cười Nhưng Nó Phải Bằng Hai Mày | Văn Mẫu

BÀI LÀM

     Việt Nam có kho tàng truyện cười vô cùng phong phú và đa dạng, để phân biệt, người ta phân ra làm hai loại chính là truyện khôi hài và truyện trào phúng. Nếu như truyện khôi hài chỉ nhằm mục đích mua cười, giải trí thì tiếng cười trào phúng lại mang ý nghĩa phê phán nhẹ nhàng đối với những thói hư tật xấu ở đời. Nhưng nó phải bằng hai mày thuộc nhóm truyện cười trào phúng. Trong truyện, đối tượng bị đả kích là thói ăn thối hộ trơ tráo, phổ biến trong hàng ngũ quan lại xã hội xưa.

     Thói ăn hối lộ là một tội lỗi thường chỉ có ở hàng ngũ quan chức, ở những người “cầm cân, nảy mực” và tư đây chân lí, lẽ phải bị định giá bởi đồng tiền. Nghịch lí này thường bị phê phán, đả kích thông qua nhiều loại hình nghệ thuật, mà một trong số đó là truyện cười dân gian, bởi truyện cười dân gian là lời đả kích thâm thúy, sâu cay nhất và khả năng truyền đạt cũng nhanh nhất, sâu rộng nhất. Đặc biệt nó được truyền bằng miệng nên tránh được búa rìu của nhà cầm quyền. Có thể nói, truyện Nhưng nó phải bằng hai mày thể hiện tập trung cao độ khả năng hài hướng, đả kích của tác giả dân gian trong cách lựa chọn chi tiết, hình ảnh, ngôn ngữ, người kể, ngôn ngữ nhân vật cũng như tổ chức cốt truyện,…

     Trong truyện Nhưng nó phải bằng hai mày hành động ăn hối lộ được thể hiện qua hành động và ngôn ngữ trắng trợn, trơ trẽn của viên lí trưởng. Truyện kể về hai người Ngô và Cải do tranh chấp cãi vã xảy ra gây gổ đánh đập lẫn nhau. Rồi cả hai cùng nhau kéo ra tòa nhờ quan xử kiện. Câu chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như không có chuyện cả hai anh Ngô và Cả đều tìm cách hối lộ, đi cửa sau với quan để được xử thắng án.

Loading...

     Buổi tối hôm đó, Cải tới nhà ông lý trưởng vốn được mệnh danh là cha mẹ của dân để hối lộ quan năm xu, nhờ quan bênh vực con trên công đường, quan xử cho con thắng cho thằng Ngô kia nếm thử đòn roi.

     Sáng hôm sau, trên công đường giờ xử án khi lý trưởng xử án đã quyết định cho Ngô thắng kiện và xử lý Cải mười roi. Lúc này Cải rất hoang mang, liền một mực kêu oan, rồi để cho quan nhớ chuyện tối qua mình đã hối lộ cho quan năm xu. Cải bền dơ bàn tay ra làm ám hiệu.

     Cải muốn lý trưởng nhớ lại những gì đã hứa với mình tôi qua, nhưng, màn kịch đóng lại trước mặt Cải khi quan nói “Tao biết mày phải…nhưng nó lại phải bằng hai mày…”

     Lúc này, thì Cải hiểu ra mọi chuyện, tiền mất tật mang vừa bị ăn đánh mười roi, vừa mất năm xu cho quan còn gì oan ức hơn. Nhưng tất cả những bi hài kịch này đều do con người tạo ra mà thôi. Nếu như Cải và Ngô cứ đường đường chính chính thì có lẽ chẳng ai phải mất tiền, cũng chẳng ai phải chịu oan ức như vậy

     Câu nói “Nhưng nó phải bằng hai mày” tự nó đã đủ khả năng gây cười vì đã là lẽ phải, đã là “chân lí chỉ có một”, không thể cả hai đều phải, lại càng không có chuyện người này “phải bằng hai” người kia. Khi đặt câu nói của lí trưởng trong hoàn cảnh hắn đã nhận lối lộ của Ngô gấp hai lần Cải lót tay cho hắn thì tường cười không dừng lại ở mức độ hài hước mà đa trở thành lời đả kích mạnh mẽ về một nhân cách: thói ăn hối lộ trắng trợn, có thể bẻ cong cả chân lí. Lí trưởng không chỉ ăn hối lộ của một bên, mà ăn của cả hai bên. Điều đó khiến lí trưởng phải lí giải hình phạt là: “Tao biết mày phải… nhưng nó lại phải… bằng hai mày“. Tiếng cười bật ra mạnh mẽ hơn khi lời nói của thầy lí được kết hợp với hành động của hắn: “Xòe năm ngón tay trái úp lên năm ngón tay mặt”. Hành động này cũng là một “phát ngôn” nhưng lại là loại “thông điệp” ngầm. 

   Về cấu trúc, truyện Nhưng nó phải bằng hai mày đã được tổ chức một cách thông minh để tiếng cười càng trở nên thâm thúy, sâu sắc. Mở đầu là lời người kể khen: “viên lí trưởng nổi tiếng xử kiện giỏi“. Tiếp theo, tác giả dân gian để cho cái “giỏi” của y được thể hiện bằng một vụ xử kiện cụ thể giữa Cải và Ngô và kết cục người nghe nhận ra được cái “giỏi” của lí trưởng ở đây là giỏi ăn tiền, ăn của đút lót, của hối lộ của cả hai bên mà bên nào cũng phải chịu. Cứ theo cách xử kiện nầy thì khi vào vụ kiện mỗi bên dù đúng hay sai đều phải tăng cường của đút lót thì mới mong hằng thắng.

phan tich truyen cuoi nhung no phai bang hai may
Phân Tích Truyện Cười Nhưng Nó Phải Bằng Hai Mày | Văn Mẫu

    Những tên riêng trọng truyện (Cảni, Ngô) là tên những cây cối thường gặp trong đời thường nhằm chỉ những người lao động nghèo khổ, thật thà không hiểu biết về pháp luật. Họ không thể nhận thức được lẽ phải, đúng sai của mình mà chỉ biết “chạy” quan. Thực tế trong truyện cho thấy rằng đúng, sai chỉ có chạy quan thật nhiều tiền thì mới thoát được khỏi vòng lao lí. Cũng phải nói thêm rằng hành vi hối lộ cũng là hành vi xấu, là tội lỗi đáng bị lên án, nhưng xét trong hoàn cảnh cụ thể chúng ta thấy Cải và Ngô là những nhân vật đáng thương hơn là đáng trách, họ vừa là sản phẩm của xã hội thối nát vừa là nạn nhân của cái xã hội ấy. Rõ ràng việc họ đút lót cho quan trên là do thực trạng xã hội bắt buộc, khi mà lẽ phải được định giá bằng đồng tiền. Thực trạng xã hội đó là cơ sở để cha ông ta khái quát thành câu tục ngữ: “Vô phúc đáo tụng đình” (Vô phúc phải đến kiện cửa quan)

>> XEM THÊM: Phân tích truyện cười Tam đại con gà

Phân Tích Truyện Cười Nhưng Nó Phải Bằng Hai Mày | Văn Mẫu
4.5 (90%) 2 votes
Please follow and like us:
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *