Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 11 / Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Tiếp Theo | Nguyễn Tuân

Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Tiếp Theo | Nguyễn Tuân

(Soạn văn lớp 11) – Em hãy soạn bài Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân (Bài làm của học sinh Hà Anh)

Đề bài: Hướng dẫn Soạn bài Chữ người tử tù Lớp 11 của Nguyễn Tuân (tiếp theo)

soan bai chu nguoi tu tu
Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Tiếp Theo | Nguyễn Tuân

BÀI LÀM

2. Hình tượng nhân vật Huấn Cao:

Hình tượng nhân vật Huấn Cao được xây dựng bằng bút pháp lãng mạn lí tưởng hoá, băng biện pháp đối lập tương phản, đặt trong một tình huống đặc biệt: được lệnh tiếp nhận và giam giữ tử tù Huấn Cao trong một thời gian nhất định trước khi chyển vào kinh thi hành án. Qua đó vẻ đẹp của Huấn Cao được thể hiện ở trên những phương diện cụ thể.

– Huấn Cao xuất hiện qua cuộc nói chuyện của thầy thơ lại và viên quản ngục

– Tác giả không trực tiếp kể, không cố khơi gợi mà để cho nhân vật tự nhận xét lẫn nhau để tạo nên tính khách quan. Cách đó vừa chân thực, vừa có khả năng khơi gợi sự tò mò ở người đọc một cách tự nhiên mà sâu sắc.

– Nhà văn đã tô đậm ba bình diện phẩm chất của hình tượng Huấn Cao:

+ Một nho sĩ tài hoa.

+ Một con người có cái tâm trong sáng.

+ Một con người có khí phách anh hùng.

a. Huấn Cao – một nghệ sĩ thư pháp tài hoa: 

– Chất tài hoa nghệ sĩ được thể hiện gián tiếp qua những lời nói thái độ và hành động trầm trồ ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại: “ Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp đó không?”

=> Cái tài ấy của Huấn Cao được loan truyến như một huyền thoại, đến nỗi chỉ đọc tên thôi hai thầy trò quan ngục đã phải trầm trồ thán phục.

+ Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm.

+ Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu ở trên đời.

+ Nét chữ vuông tươi tắn nói lên những hoài bão tung hoành của một đời người.

– Thể hiện trực tiếp: Qua lời nói của Huấn Cao;

Chữ ta thì đẹp thật quí thật.!

=> Đây là một phẩm chất mang tính văn hoá, nghệ sĩ chỉ có những trí thức có chí lớn mới tu dưỡng rèn luyện mà giữ gìn.

– Quản ngục kẻ thù của ông cũng khát khao, ước muốn có được chữ của ông để treo trong nhà. Bởi vì chữ ông đẹp lắm, vuông lắm… có được chữ của ông mà treo là một báu vật trên đời. => có sức cảm hoá con người giúp con người thay đổi cả tâm tính và hành động.

– Ca ngợi tài năng của Huấn Cao, Nguyễn Tuân thể hiện quan niệm tư tưởng và nghệ thuật của mình: Kính trọng và ngưỡng mộ những bậc tài hoa, trân trọng nghệ thuật thư pháp cổ truyền của ông cha.

b. Một con người có thiên lương và cái tâm trong sáng, nhân cách cao cả:

– Thiên lương là bản tính tốt tự nhiên của con người được trời phú cho.

+ Trước khi nhận ra tấm lòng của quản ngục ông Huấn coi y chỉ là loại cặn bã, tiểu nhân đắc chí tiểu lại giữ tù nên đối xử rất cao ngạo, coi thường.

+ Khi nhận rõ tấm lòng biệt nhỡn liên tài của một con người có sở thích cao quý mà chọn nhầm nghề, thì từ ngạc nhiên, băn khoăn nghĩ ngợi và cuối cùng, quyết định cho chữ Quản Ngục. Ông đã coi quản ngục là người bạn tri âm, tri kỉ của mình.

+ Huấn Cao còn cảm hóa được quản ngục bằng lời khuyên chân thành.

– Huấn Cao nhận thức về việc cho chữ:

+ Chữ là quý giá, thiêng liêng.

+ Không vì tiền tài, danh lợi, uy quyền…mà bán rẻ lương tâm.

– Huấn Cao rất thận trọng khi cho chữ: cả đời ông mới cho 3 người bạn tri kỷ. (chi tiết sgk tr113)

– Tại sao ông lại cho chữ viên Quản ngục (kẻ làm việc xấu ở nơi nhơ bẩn, đối lập với tù nhân):

+ Không phải vấn đề “xôi thịt” mà Quản ngục đã cho người khoản đãi ông.

+ Bởi ông cảm phục tấm lòng biệt nhỡn liên tài của Quản ngục (quý trọng người có tài).

+ Bởi muốn giãi bày một chút hiểu lầm ban đầu khi Quản ngục vào thăm ông.

Loading...

=>Từ chỗ không muốn cho viên quản ngục bước vào phòng giam của mình, ông chỉ coi y là loại cặn bã, tiểu nhân đắc chí, tiểu lại giữ tù nên đối xử rất cao ngạo, coi thường, đến khi đã thấy được thiên lương của quản ngục thì ông đã đồng ý cho chữ. Đến đây ông đã coi quản ngục là một người bạn, một tri âm, tri kỉ.  Nghệ thuật thư pháp hay chính là sự tôn vinh cái Đẹp đã khiến 2 con người vốn là kẻ thù trở thành tri âm tri kỉ với nhau. Đúng như Nhà thơ Nguyễn Du từng viết : ‘‘Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài’’=> Nếu như thiếu cách cư xử này, nhân vật Huấn Cao sẽ không toàn vẹn. Việc Huấn Cao đồng ý cho chữ quản ngục, cũng không phải thanh toán những nợ nần với quản ngục, cũng không phải hành động của một người sắp bị tử hình đem tài sản cuối cùngcho người ở lại, cũng không phải là cơ hội cuối cùng phô dĩên tài hoa. Đây trước hết làviệc làm của một tấm lòng đền đáp một tấm lòng trong thiên hạ, là tấm lòng của kẻ tri âm dành cho người tri kỉ. ở đây cái tâm đang điều khiển cái tài, cái tài đang phục sự cái tâm. Tài, tâm đang hoà vào nhau để tạo nên cái đẹp. Như vậy Nguyễn Tuân đã không đối lập tài với tâm, đẹp với tốt. Đây chính là khuynh hướng kín đáo nhưng không kém phần sâu sắc mạnh mẽ của Nguyễn Tuân trong tác phẩm nàyVới Nguyễn Tuân – Huấn Cao là một anh hùng – nghệ sĩ, không những thế ông có một tấm lòng biệt nhỡn liên tài, một thiên lương trong sáng vô cùng. Một ước mơ một khát vọng, mội nỗi buồn. Nguyễn Tuân đã gửi vào hình tượng nhân vật một ước mơ nỗi buồn và ước mơ của người dân yêu nước đang sống trong cảnh mất nước.

=> Huấn cao là người không chỉ có tài mà còn có cả tâm, có thiên lương cao đẹp

Résultat de recherche d'images pour "Soạn bài Chữ người tử tù tiết 2"

c. Một con người có khí phách anh hùng: 

– Huấn Cao xuất hiện trong hoàn cảnh bước vào nhà ngục với một cái gông trên cổ.

– Gông cũ, bằng gỗ lim, dài 8 thước, nặng 7- 8 tạ, vừa bóng loáng vừa sỉn những chất ghét đen sánh

-> Thật là một cái gông xứng đáng với tội án 6 người tử tù

+ Chiếc gông chính là hiện thân về quyền lực và sức mạnh của giai cấp thống trị phong kiến. Đây chính là vật để đe doạ những người dân thường và là hình phạt cho nhừng người dám nổi dậy chống lại triều đình phong kiến

– Tư thế: ngang tàng

– Thái độ: lạnh lùng

– Bị hành hạ tàn khốc: cùng 5 người mang chiếc gông nặng 7,8 tạ trên cổ, rệp cắn đỏ cả cổ, bị lính trêu đùa, nhưng Huấn Cao đã lạnh lùng chúc mũi gông thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm tảng đá.

– Khi Quản ngục bước chân vào buồng giam thăm hỏi, Huấn Cao không hề quỵ luỵ, van xin mà còn tỏ thái độ ngạo mạn: ta chỉ muốn nhà ngươi đừng đến quấy rầy ta (sgk tr 111) kẻ thù cũng trở nên bé nhỏ, đáng coi khinh.

– Tuy là một tử tù, nhưng từ lời nói đến hành động của Huấn Cao đều toát lên tư thế ung dung, ngạo nghễ và luôn làm chủ bản thân mình uy vũ của kẻ thù không khuất phục.

=> Huấn Cao- một trong những hình tượng nhân vật lãng mạn đẹp nhất của Nguyễn Tuân. Mang một vẻ đẹp thống nhất giữa cái tâm và cái tài ( thiên lương – thiện và đẹp). Nhân vật được xây dựng bằng những dòng văn trầm lắng đĩnh đạc, những từ ngữ mực thước trang trọng mà vẫn phóng khoáng bay bổng, lãng mạn đầy ấn tượng. Xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao một hình tượng lãng mạn có vẻ đẹp rực rỡ uy nghi Nguyễn Tuân đã bộc lộ một quan điểm, một lối sống của riêng mình: đề cao cái đẹp và con người tài hoa. Đây cũng là một lối chơi ngông, một nét tính cách của Nguyễn Tuân nhằm đối lập với cái xã hội thực dân lúc bấy giờ.

>> XEM THÊM: Soạn Bài Chữ Người Tử Tù

>> XEM THÊM: Phân Tích Nhân Vật Viên Quản Ngục

Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Tiếp Theo | Nguyễn Tuân
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

soan bai khai quat van hoc viet nam

Soạn Bài Khái Quát Văn Học Việt Nam Lớp 11 | Làm Văn Mẫu

(Soạn văn lớp 11) – Em hãy soạn bài Khái quát văn học Việt Nam …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *