Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 11 / Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Của Nguyễn Tuân

Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Của Nguyễn Tuân

(Soạn văn lớp 11) – Em hãy soạn bài Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân (Bài làm của học sinh Hà Anh)

Đề bàiHướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Của Nguyễn Tuân

soan bai chu nguoi tu tu
Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Của Nguyễn Tuân

BÀI LÀM

I. TÌM HIỂU CHUNG

1. Tác giả Nguyễn Tuân: (1910-1987)

* Cuộc đời và sự nghiệp sáng tác:

Loading...

– Quê ở Hà Nội, sinh ra trong một gia đình nhà nho khi Hán học đã tàn, ông viết văn, viết báo và tự nguyện tham gia kháng chiến.

– Ông là nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp.

+ Ông có nhiều đóng góp đối với văn học Việt Nam hiện đại.

+ Thúc đẩy thể tùy bút, bút kí văn học đạt tới trình độ nghệ thuật cao.

+ Làm phong tục thêm ngôn ngữ văn học dân tộc.

+ Đem đến cho nền văn xuôi hiện đại một phong cách tài hoa độc đáo.

+ 1948 – là tổng thư kí hội văn nghệ Việt Nam.

+ Được nhà nước tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật.

– Các tác phẩm chính: Một chuyến đi (1941), Chiếc lư  đồng mắt  cua, Vang bóng một thời, Sông Đà (1960), Hà nội ta đánh mĩ giỏi (1972).

– Tuy sinh ra ở Hà Nội nhưng từ thuở nhỏ đến lúc trưởng thành Nguyễn Tuân sống nhiều ở cá tỉnh miền Trung như Khánh Hoà, Phú Yên, Hội An và lâu nhất là ở Thanh Hoá. Nguyễn Tuân học đến bậc trung học ở Nam Định. Năm 1929 ông tham gia một cuộc bãi khóa phản đối một số giáo viên người Pháp nói xấu người Việt Nam và bị đuổi học. Sau này ông không tham gia học ở trường nào nữa, những kiến thức nhiều mặt của ông chủ yếu được thu nhận từ sách vở và từ cuộc đời sôi động và nhiều đổi thay của ông. Chán ghét cuộc sống ngột ngạt, bế tắc Nguyễn Tuân luôn mơ tưởng một phương trời xa. Ông tìm mọi cách để ra nước ngoài và một chuyến đi giang hồ như vậy đó khiến ông bị bắt ở Băng Cốc (Thái Lan). Năm 1930 ông bị đưa về giam tại Thanh Hoá. Ở tù ra ông mới bước vào nghề viết văn làm báo.

2. Văn bản: 

* Xuất xứ:

– Tác phẩm in lần đầu trên tạp chí Tao đàn năm 1939 với nhan đề Dòng chữ cuối cùng, khi đưa vào tập Vang bóng một thời (1940) mới đổi thành tên Chữ người tử tù.

* Vài nột về tập truyện Vang bóng một thời:

– Gồm 11 truyện lãng mạn, được đánh giá là “ Một văn phẩm đạt gần tới sự toàn thiện, toàn mĩ”

– Truyện lấy đề tài từ những chuyện xưa cũ mà đến bây giờ còn vang bóng. Đó là dư âm dư ảnh của một thời đó qua.

– Nhân vật chính trong vang bóng một thời là những nho sĩ cuối mùa tài hoa, bất đắc chí, không chạy theo thói đời mưu cầu danh lợi, cố giữ thiên lương và sự trong sạch của tâm hồn lấy cái tôi tài hoa và cái đẹp của tâm hồn để đối lập và phản ứng với xã hội phàm tục. Đề cao lối sống thanh nhã với những thú chơi cầu kì tinh tế: uống rượu, uống trà, thả thơ đánh cờ…chăm sóc cây cảnh

– Tác giả gợi niềm luyến tiếc cái đẹp xưa của xã hội phong kiến đã suy tàn, phần nào biểu hiện tấm lòng tha thiết với những giá trị văn hoá cổ truyền. Ngợi ca cái Tôi đầy kiêu bạc, không a dua theo thời thế, giữ thiên lương, sự trong sạch trong tâm hồn. Là minh chứng cho nghệ thuật độc đáo, tài hoa của NT, một hướng thoát li với thực tại). Tác phẩm là sự minh chứng cho nghệ thuật độc đáo, tài hoa của Nguyễn Tuân, một hướng thoát li với thực tại.

* Tóm tắt: Chuyện kể về sự cảm phục, trân trọng tài hoa, khí phách của viên quản ngục đối với Huấn Cao – người tử tù và có nguyện vọng cao đẹp: xin chữ viết của Huấn Cao. Việc cho chữ diễn ra trong hoàn cảnh đặc biệt: nơi tù ngục, Huấn Cao thuận cho chữ và khyên quản ngục giữ thiên lương.

– Đề tài: độc đáo, sáng tạo.

– Cốt truyện: đơn giản, ít tình tiết.

* Nghệ thuật thư pháp

 – NT viết chữ Hán bằng bút lông với mực đen (mực tàu) trên giấy bản, giấy hồng, giấy dó, lụa, vải, gỗ… đồ thờ, trang trí, để chiêm ngưỡng, thưởng ngoạn.

– Đây là nghệ thuật cổ truyền ở phương Đông. Nét chữ thể hiện tài hoa, tính cách, tâm hồn của người viết.

– Chữ Hán( Chữ nho): Chữ tượng hình, viết bằng bút lông, mực tàu. Viết theo khối vuông, tròn, nét thanh, nét đậm, nét cứng, nét mềm khác nhau.

– Có 4 kiểu viết:

+ Chân: Chân phương

+ Thảo: Viết thoắng (nột chữ mềm như cây cỏ)

+ Triện: theo hình vuông.

+ Lệ: Uốn lượn, hoa mĩ

– Nghệ thuật chơi chữ nho, viết chữ nho là thú chơi của các nhà nho mà người xưa gọi là Thư pháp. Là thú chơi đài các, thanh tao, lịch sự của những người có văn hoá và khiếu thẩm mĩ, thường diễn ra ở thư phòng sang trọng.

* Bố cục:

Từ đầu…….rồi sẽ liệu: Cuộc trò truyện giữa quản ngục và thầy thơ lại về tử tù Huấn Cao và tâm trạng của thầy thơ lại.

Tiếp….. trong thiên hạ: Cuộc nhận tù; cách cư xử đặc biệt của quản ngục với ông Huấn trong nửa tháng ở nhà lao.

– Cuối cùng: cảnh cho chữ.

II. ĐỌC HIỂU:

1. Tình huống truyện:

– Tình huống truyện là tình thế diễn ra trong truyện qua đó thể hiện mâu thuẫn hoặc mối quan hệ giữa nhân vật này với nhân vật khác, hay giữa nhân vật với xã hội, môi trường… và tình huống góp phần thể hiện chủ đề của tác phẩm.

– Sức hấp dẫn lớn nhất của thiên truyện là tác giả đó xây dựng tình huống truyện đặc sắc, có vấn đề giàu kịch tính, thể hiện trong mối quan hệ giữa hai tuyến nhân vật và trong bản thân từng nhân vật:

Huấn Cao Viên Quản ngục
– Người tử tù sắp ra pháp trường.

– Người nghệ sĩ có tài viết chữ đẹp.

– Trang anh hùng nghĩa liệt, có chữ tâm cao đẹp, sẵn sàng cứu người lầm đường lạc lối.

– Người quản lí tử tù.

– Muốn có chữ đẹp treo trong nhà (say mê cái đẹp)

– Tâm hồn lương thiện có tấm lòng biệt nhỡn liên tài biết ăn năn hối hận để giữ được thiên lương con người.

 

– Không gian gặp nhau:

  Phòng giam tử tù => Từ đây nảy sinh nhiều kịch tính.

+ Người tử tù trở thành người mà quản ngục phải nhờ vả xin chữ, người tử tù lại trở thành ân nhân mở đường sống cho quản ngục.

+ Trên bình diện xã hội; họ ở vị thế đối lập nhau.

+ Trên bình diện nghệ thuật; họ đều là những nghệ sĩ chân chính, là tri âm, tri kỉ của nhau.

+ Trên bình diện con người: Họ đều giúp nhau hướng tới một cách sống đúng đắn để giữ được thiên lương cho bền vững.

=> Ca ngợi cái đẹp, cái thiện chiến thắng cái xấu, cái ác ngay ở trong lòng cái xấu cái ác, ca ngợi những bậc tài hoa, những đấng anh hùng đó chiến đấu và hi sinh vì nước, ca ngợi và bảo tồn một trong những nghệ thuật truyền thống quý báu tao nhã: Nghệ thuật thư pháp.Bút pháp đối lập tương phản giữa con người và hoàn cảnh, giữa con người với con người, giữa cảnh vật với cảnh vật: Đặt con người đối lập và cao hơn hoàn cảnh, không phụ thuộc vào hoàn cảnh để xây dựng những con người phi thường những tính cách phi thường.

>> XEM THÊM: Phân Tích Nhân Vật Viên Quản Ngục

>> XEM THÊM: Soạn bài Chữ người tử tù

Hướng Dẫn Soạn Bài Chữ Người Tử Tù Lớp 11 Của Nguyễn Tuân
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

soan bai khai quat van hoc viet nam

Soạn Bài Khái Quát Văn Học Việt Nam Lớp 11 | Làm Văn Mẫu

(Soạn văn lớp 11) – Em hãy soạn bài Khái quát văn học Việt Nam …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *