Home / SOẠN VĂN / Soạn Bài Tức Cảnh Pác Bó Của Hồ Chí Minh | Văn Mẫu

Soạn Bài Tức Cảnh Pác Bó Của Hồ Chí Minh | Văn Mẫu

(Soạn Văn Lớp 8) – Em hãy soạn bài Tức cảnh Pác Bó của Hồ Chí Minh (Bài soạn văn của HS Phạm Văn Linh)
Đề bài: Soạn Bài Tức Cảnh Pác Bó Của Hồ Chí Minh

Bài Làm

Câu 1: Bài thơ thuộc thể thơ tứ tuyệt, vừa mang đậm màu sắc cổ điển vừa hiện đại. Một số bài thơ cùng thể thơ này đã học : Cảnh Khuya, Nguyên Tiêu (Rằm Tháng Giêng)…
Câu 2:
a. Giọng điệu: Bài thơ gồm bốn câu thật tự nhiên, bình dị, giọng điệu thoải mái, pha chút vui đùa hóm hỉnh, tất cả cho thấy một cảm giác vui thích, sảng khoái. Ý nghĩa tư tưởng của bài thơ cũng toát lên từ đó.
+ Câu thơ đầu có giọng điệu thoải mái, phơi phới, cho thấy Bác Hồ sống thật ung dung, hòa điệu nhịp nhàng với nhịp sống núi rừng:
“Sáng ra bờ suối, tối vào hang”
+ Câu thơ thứ hai vẫn tiếp tục mạch cảm xúc đó, nhưng có thêm nét vui đùa: Lương thực, thực phẩm ở Pác Bó thật đầy đủ, đủ đến mức dư thừa “cháo bẹ, rau măng” luôn có sẵn:
“Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng”

 >> XEM THÊM: Hình ảnh Bác Hồ qua bài thơ Tức cảnh Pắc Bó

b. Tâm trạng của Bác Hồ ở Pác Bó được biểu hiện trong bài thơ:
– Tháng 2 – 1941, Bác Hồ sống và làm việc trong hoàn cảnh hết sức gian khổ. Người ở trong hang Pác Bó – một hang núi nhỏ sát biên giới Việt – Trung (Thuộc huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng); thường phải ăn cháo ngô, măng rừng thay cơm; bàn làm việc là một phiến đá bên bờ suối Lê-nin.
– Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong bài viết Từ Pác Bó đến Tân Trào có kể lại: “Những khi trời mưa to, rắn rết chui cả vào chỗ nằm. Có buổi sáng, Bác thức dậy thấy một con rắn rất lớn nằm khoanh tròn ngay cạnh Người (…) Bác sốt rét luôn. Thức ăn cũng rất thiếu (…) Có thời gian, cơ quan chuyển vào vùng núi đá trên khu đồng bào Mán Trắng, gạo cũng không có, Bác cũng như anh em khác phải ăn cháo bẹ hàng tháng”.
– Mặc dù đi làm cách mạng trong một hoàn cảnh vô cùng gian nan, khổ cực như vậy. Nhưng qua giọng điệu vui đùa, sảng khoái, hóm hỉnh của bài thơ, cho chúng ta thấy Bác Hồ không hề quản ngại khó khăn, gian khổ. Ngược lại Người hết sức thích thú, bằng lòng với cuộc sống chan hòa với thiên nhiên, cây cỏ.
– Rõ ràng là với Bác Hồ, được sống giữa núi rừng, có suối, có hang, có vượn hót chim kêu, non xanh nước biếc thật là thích thú, mọi thứ cần gì có nấy, cháo bẹ rau măng hay rượu ngọt chè tươi đều vẫn sẵn sàng, tha hồ, mặc sức hưởng thụ.
– Sự thật thì nghèo khổ, thiếu thốn, nhưng với Bác mọi thứ đều thật giàu có, dư thừa, sang trọng. Những câu thơ có giọng khẩu khí, nói cho vui, phần nào khoa trương nhưng nói lên được tinh thần lạc quan, yêu đời của Bác. Niềm vui của người chiến sĩ cách mạng ở đây là rất thật, không chút gượng gạo, “lên gân”. Niềm vui đó toát lên từ toàn bộ bài thơ, từ từ ngữ, hình ảnh đến giọng điệu thơ.

Loading...
soan bai tuc canh pac bo
Soạn Bài Tức Cảnh Pác Bó Của Hồ Chí Minh | Văn Mẫu

c. Cái “sang” của cuộc đời cách mạng:
– Sang: chỉ sự sang trọng, sự sung túc về tinh thần, về đạo lý (Khác với giàu, giàu chỉ sự đầy đủ về vật chất).
– Bác Hồ cảm thấy Cuộc đời cách mạng thật là sang vì các lý do sau:
+ Sau ba mươi năm xa nước, Bác Hồ được trở về sống giữa lòng đất nước yêu dấu, được sống hòa mình vào thiên nhiên.
+ Người được làm công việc tìm tòi con đường cứu nước, được trực tiếp lãnh đạo cách mạng để cứu nước, cứu dân.
+ Bác rất vui vì Người tin chắc rằng thời cơ giải phóng dân tộc đang tới gần, điều mà Bác chiến đấu suốt đời để đạt tới đang trở thành hiện thực.
Vì những lí do đó cho nên những gian khổ trong sinh hoạt có nghĩa lý gì; thậm chí, tất cả những hang tối, cháo bẹ, rau măng, bàn đá chông chênh,… kia không phải là gian khổ mà đều trở thành sang trọng, vì đó là cuộc đời cách mạng!
Câu 3:
Thú lâm tuyền – cũng như “thú điền viên” – là một tình cảm thanh cao, một nét đẹp có truyền thống từ xa xưa. Vui “thú lâm tuyền” có nghĩa là vui với cái nghèo. Tuy nhiên, “thú lâm tuyền” của Bác Hồ và Nguyễn Trãi có nét giống nhau, nhưng cũng có sự khác nhau.
+ Giống nhau: Cả hai nhà thơ đều yêu thiên nhiên, sống gắn bó, chan hòa với thiên nhiên.
+ Khác nhau: Sống với cảnh nghèo ở núi rừng Pác Bó, Hồ Chí Minh thật sự hòa nhịp với điệu sống nơi núi rừng, như một tiên ông, một “khách lâm tuyền” nhưng vẫn nguyên vẹn cốt cách của một chiến sĩ. Bác không phải là một ẩn sĩ trốn đời mà là một nhà cách mạng đang nếm mật nằm gai, hoạt động cách mạng bí mật. Còn Nguyễn Trãi, ông tìm đến thiên nhiên vì bất lực trước thực tế xã hội, chán ghép cuộc sống thực tại, muốn “lánh đục tìm trong”, tự an ủi bằng lối sống “an bần lạc đạo”, trở thành một ẩn sĩ lánh đời.

>> XEM THÊM: Tinh thần lạc quan của Bác

>> XEM THÊM: Thú lâm tuyền của bác trong Tức Cảnh Pác Bó

Soạn Bài Tức Cảnh Pác Bó Của Hồ Chí Minh | Văn Mẫu
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

Soan Bai Chuong Trinh Dia Phuong Phan Van

Soạn Bài Chương Trình Địa Phương Phần Văn | Văn Mẫu

(Soạn văn lớp 8) – Em hãy soạn bài Chương trình địa phương (phần văn) …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *