Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 8 / Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu

Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu

(Soạn văn lớp 8) – Em hãy soạn bài Vào nhà ngục Quảng Đông cảm tác của Phan Bội Châu (Bài làm của học sinh Phan Văn Minh)

Đề bài: Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu

Bài Làm

1. Hai câu đề

               “Vẫn là hào kiệt vẫn phong lưu

                Chạy mỏi chân thì hãy ở tù”

  • hào kiệt: người có tài năng, chí khí hơn hẳn người bình thường
  • phong lưu: có dáng vẻ lịch sự, trang nhã, ung dung, đường hoàng.
  • chạy mỏi chân thì hãy ở tù: coi tù ngục là chốn nghỉ ngơi khi mỏi mệt

=> Phong thái đường hoàng, tự tin, ung dung, thanh thản; khí phách vừa ngang tàng bất khuất lại vừa hào hoa tài tử. Người chiến sĩ cách mạng bị rơi vào vòng tù ngục mà cứ như ngừoi chủ động nghỉ chân ở một nơi nào đó trên chặng đường bôn tẩu dài dằng dặc. Mà thực chất, đâu có phải như vậy, chính tác giả đã kể lại rằng mình bị áp giải đi “Nào xiềng xích, nào trói chặt vào  ngục lại bị giam chung 1 chỗ với bọn xử tử…”

2. Hai câu thực:

             “Đã khách không nhà trong bốn biển

              Lại người có tôi giữa năm châu.”

     Âm hưởng, giọng điệu khác với hai câu đề: giọng điệu trầm thống, diễn tả một nỗi đau cố nén, khác với giọng cười cợt đùa vui ở hai câu trên. Bởi vì ở hai câu thơ này, Phan Bội Châu đang tự nói về cuộc đời của mình, một cuộc đời đầy sóng gió và bất trắc. Từ năm 1905 đến khi bị bắt là 1914, gần 10 năm trời lưu lạc: khi thì ở Nhật, khi Trung Quốc, khi Xiêm…10 năm không 1 mái ấm gia đình, cực khổ về vật chất, cay đắng về tinh thần, cộng với sự săn đuổi của kẻ thù, dù ở đâu ông cũng là đối tượng bị truy bắt, nhất là cảnh ngộ éo le lúc này: đang đội trên đầu 1 bản án tử hình.

    Tuy nhiên, đây không phải là một lời than thân. Một người đã có thể coi thường hiểm nguy đến thế, một người ngay từ lúc dấn thân vào con đường hoạt động cách mạng đã tự nguyện gắn cuộc đời mình với tồn vong của đất nước như PHan Bôi Châu “Non sông đã chết sống thêm nhục”, con người ấy đâu cần than cho số phận của cá nhân mình. Có chăng, người chiến sĩ cách mạng đang đau nỗi đau của một người con mất nước, và tự dày vò bản thân khi chưa làm được gì cho tổ quốc.

3. Hai câu luận

                “Bủa tay ôm chặt bồ kinh tế

                  Mở miệng cười tan cuộc oán thù”

Loading...

     Đây là khẩu khí của 1 bậc anh hùng hào kiệt, dù ở trong hoàn cảnh nào vẫn không thay đổi. Vẫn theo đuổi sự nghiệp cứu nước, “Bủa tay…” vẫn có thể ngạo nghễ “Mở miệng…” trước mặt kẻ thù.

vao nha nguc quang dong cam tac
Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu

     Lối nói khoa trương, lãng mạn kiểu anh hùng ca khiến con người dường như không còn là con người thật, con người nhỏ bé bình thường trong vũ trụ nữa mà là con người từ tầm vóc đến năng lực, khẩu khí đều trở nên hết sức lớn lao, thần thánh.

4. Hai câu kết

                “Thân ấy vẫn còn, còn sự nghiệp

                 Bao nhiêu nguy hiểm sợ gì đâu.”

     Khẳng định tư thế hiên ngang của con người đứng cao hơn cái chết, khẳng định ý chí thép gang mà kẻ thù không thể nào bẻ gãy. Con người ấy còn sống là còn chiến đấu, còn tin tưởng vào sự nghiệp chính nghĩa của mình, vì thế mà không sợ bất kì một thử thách gian nan nào.

    Cách lặp từ “còn” ở giữa câu thơ buộc người đọc phải ngắt nhịp một cách mạnh mẽ, làm cho lời nói trở nên dõng dạc, dứt khoát, tăng ý khẳng định cho câu thơ.

 >> XEM THÊM: Làm Văn Mẫu

>> XEM THÊM: Soạn Bài Đập Đá Ở Côn Lôn

Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

Soan Bai Luyen Tap Dua Cac Yeu To Tu Su Va Mieu Ta Vao Bai Van Nghi Luan

Soạn Bài Luyện Tập Đưa Các Yếu Tố Tự Sự Và Miêu Tả Vào Bài Văn Nghị Luận

(Soạn văn lớp 8) – Em hãy soạn bài Luyện tập đưa các yếu tố tự …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *